LỜI CHÚC THẦY CÔ

THÔNG TIN CÁ NHÂN


Tôi : Nguyễn Tuấn Anh
Sinh ngày: 06/5/1960
Quê: Hoaài Nhơn, Tam Quan Bắc
Chuyên môn: Ngữ văn
Sở thích: Thích đủ thứ !
Liên hệ giao lưu:
Email: quocan1960@gmai.com
Điện thoại: 0914394374

Tài nguyên dạy học

Lịch âm dương

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Ảnh ngẫu nhiên

    GUI_NGUOI_TOI_YEU2.swf Mungxuan.swf Happy_new_year.swf MungSNWebHoaDua.swf Chuc_mung_nam_moi4.jpg Chuc_munh_nam_moi.jpg Newyear2015.swf CMNM_AM_15a.swf ImagesCAU67PAX.jpg 20120515163608_91.jpg Den_truong.jpg Nguoi_giau_1.swf Nhmoi.swf Nt_2.jpg Co_phai_em_tuong_tu.swf NEU3.flv 55555555555555.jpg HD141.flv Showimg.gif Anhdongdepchomaytinh_400x1002.gif

    MỘT SỐ TIỆN ÍCH

    LIÊN KẾT TRUY CẬP

    HOA11

    BIỂN VÀ EM

    MÁY TÍNH

    LIÊN KẾT TRUY CẬP

    TÌM VỚI GOOGLE

    Tìm kiếm trên Google

    TÌM VỚI GOOGLE

    NGẮM HOA

    Gốc > GÓC TÂM HỒN > Góc tâm hồn >

    Em chỉ là...


    Em chỉ là ngọn gió, em chỉ là lá cỏ mỏng manh, em chỉ là nhành hoa dại bên đường anh vô tình không thấy...

    Phạm Ngọc

    Tôi thích những câu thơ giản dị mang nhiều tâm sự của những cô gái đang yêu, mong manh, mơ hồ, xa vắng với mối tình tuyệt vọng, đơn phương. Ai đó nói rằng "những trái tim nhạy cảm là những trái tim rộng mở, một tâm hồn mang nhiều vết thương là một tâm hồn đẹp bởi họ biết nâng niu, trân trọng những thứ mà người đời thường vô tình bước qua".

    Đến một ngày, khi trái tim nhiều vết xước của tôi mạnh mẽ hơn để nhận ra hạnh phúc là vị tổng hợp của đắng, cay, mặn, ngọt, hy vọng và tuyệt vọng, nụ cười và nước mắt. Tôi tự hỏi: "Vì sao những cô gái luôn tự ví mình nhạt nhòa như thế, bé nhỏ như thế?". Dù chỉ là một hạt cát thôi, tôi vẫn mơ một ngày hóa thành trai ngọc. Mà nếu ngày đó không đến thì mình vẫn là một hạt cát lấp lánh dưới ánh mặt trời.

    Như rất nhiều những cô gái mơ mộng khác, tôi thích phim Hàn Quốc, thích truyện hiện đại thay vì chìm đắm vào những giấc mơ cổ tích thời thơ ấu. Giấc mơ cổ tích chỉ dành cho những cô bé lên ba. Khi Lọ Lem nhất định phải hóa thành công chúa, đánh rơi giày thủy tinh để hoàng tử đi tìm. Hay Bụt hiện lên, mang đến bộ áo đẹp tuyệt trần cho cô Tấm đi trảy hội...

    Tôi chỉ là một cô gái bình thường trong rất nhiều cô gái bình thường khác nên tôi thích mô típ một bạch mã hoàng tử ngạo mạn, kiêu căng bị đánh gục bởi một cô bé Lọ Lem không bao giờ biến thành công chúa (tức là thành tích học tập không trong top của trường, chân không dài, mắt không ướt, sinh ra và lớn lên trong một gia đình không có quá nhiều sóng gió, bi kịch và tất nhiên cũng không quá nhiều tiền). Tức là tất cả đều bình thường nhưng đặc biệt ở chỗ, cô ấy bình thường mà không tầm thường. Cô ấy lạc quan, biết mình cần phải làm gì và cô ấy có một trái tim rộng mở, một trái tim biết ghét, biết yêu, một trái tim dũng cảm đứng về lẽ phải và bảo vệ lẽ phải.

    Sáng nay đọc một bài thơ, cô gái quê khiêm nhường nói:"Mình không có chất thơ của con gái Hà thành, không có sự trẻ trung sôi nổi của con gái Sài Gòn, cái mặn mà của con gái miền Trung nên cô ấy nhạt nhòa quá! Cô chẳng thể níu giữ được trái tim người con trai mình yêu", tôi thấy vừa thương vừa giận. Thương vì cô ấy mong manh quá, nhỏ bé quá nhưng tự hỏi, sao cô ấy lại thiếu tự tin đến thế. Cô ấy có những nét đẹp mà không ai có được, như vị ngọt ngào thanh khiết của trái vải ẩn dưới lớp da xù xì, như làn gió mát giữa mùa hạ oi bức và một vầng trăng đầu tháng xanh mờ, nhỏ bé mà nên thơ.

    Vì thế, tôi rất thích bài thơ "Thơ vui về phái yếu" của nữ sĩ Xuân Quỳnh:
    "... Anh thân yêu, người vĩ đại của em 
    Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối 
    Một chút mặn giữa đại dương vời vợi, 
    Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
    Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua 
    Là hạt bụi vô tình trên áo 
    Nhưng nếu sáng nay em chẳng đong được gạo
    Chắc chắn buổi chiều anh không có cơm ăn..."

    Nếu một ngày nào đó, tình yêu ra đi, đừng tự trách mình không đủ xinh đẹp, không đủ thông minh, không đủ lôi cuốn để giữ chân người ở lại. Em chỉ là ngọn cỏ mong manh nhưng em mang đến màu xanh cho bình minh. Em không phải bông hồng kiêu sa, em chỉ là nhành hoa dại nhưng em sẽ chắp cánh cho những ước mơ của anh bay cao.

    Em chỉ là em thôi nhưng không ai thay thế được em đâu. Bởi em là duy nhất dù em không xinh, không nổi bật nhưng em biết trao yêu thương và nhận lại yêu thư


    Nhắn tin cho tác giả
    Hoàng Thị Lệ Ngọc @ 17:23 08/07/2011
    Số lượt xem: 1034
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    Thăm nhà thầy T.ANh. Chúc buổi chiều nhiều niềm vui bên cả nhà!
     
    Gửi ý kiến

    NGẮM HOA - THƯ GIÃN

    DANH NGÔN MỖI NGÀY

    THÔNG TIN CÁC THÀNH VIÊN

    CÁC TRANG BÁO ĐƯỢC CẬP NHẬT

    LIÊN KẾT TRANG WEB GIÁO DỤC

    ĐỌC TRUYỆN CƯỜI