Lắng nghe sự im lặng
Mỗi khi hoàng hôn buông xuống, tôi thường nhắm mắt lại để tìm cho mình một cảm giác bình yên sau một ngày dài lao vào cuộc sống ồn ào, hối hả.

Ảnh minh họa.ST
Tôi thích tưởng tượng ra mình đang ở trên một ngọn đồi cao, mặc cho ngọn gió lồng lộng lùa vào tóc lúc nắng chiều buông xuống. Ngọn đồi mênh mông càng làm cho mọi thứ xung quanh tôi trở nên vắng lặng, yên ắng đến đáng sợ.
Tôi đi giữa gió, thả mình trong không gian bao la, mùi hoa caffê thơm nức, một cảm giác dễ chịu làm dịu êm tâm hồn. Sự im lặng như những cơn sóng chập chờn, vỗ về quanh tôi, khiến cho tâm hồn tôi bị mê hoặc.
Và rồi tôi sẽ ngồi xuống gốc cây cổ thụ già, tựa lưng vào thân cây, lắng đọng trong sự im lặng, tôi cảm nhận được trước tôi đã biết có bao nhiêu người ngồi đây. Dường như vẫn còn phảng phất đâu đây bóng dáng hình hài của họ.
Những khi đêm về, tôi thức giấc. Không thể ngủ lại, tôi ngồi khoanh chân và lắng nghe sự im lặng đang hiển hiện một cách rõ ràng xung quanh mình. Khi tất cả những âm thanh đều dứt hẳn, sự im lặng nổi bật lên chẳng khác nào người ca sĩ giữa ánh đèn màu sân khấu.
Màn đêm huyền diệu đang ôm lấy sự im lặng như nhung, vỗ về loài người trong thế giới say ngủ nồng. Bất chợt tôi nhớ tới lời bài hát của nhạc sĩ Trịnh công Sơn: ” Tôi đang lắng nghe, im lặng của tôi”.
Có bao giờ bạn nghĩ rằng trong sự im lặng luôn ẩm chứa một nguồn năng lượng vô tận không? Nguồn năng lượng ấy sẽ giúp bạn hồi sinh một cách kỳ diệu.
Trong cuộc sống, với biết bao điều mỏi mệt và đầy vất vả này, mỗi người chọn riêng cho mình một cách để lấy lại sự cân bằng và năng lượng hoạt động cho bản thân. Người thì tìm lại nó trong ly rượu vui với bạn bè, người thì đi tìm nó trong âm nhạc hay một chương trình giải trí nào đó, nhưng cũng có những người lại tìm lại nó trong những ván bài thâu đêm…

Ảnh minh họa.ST
Riêng tôi, tôi tìm lại nó trong chính sự im lặng. Như một ly nước lắng lại để những vẩn đục lắng xuống đáy ly và làn nước sẽ trở nên tinh khiết hơn. Tôi ngồi lắng nghe sự im lặng và thấy những giận dỗi hờn ghen, những lo toan tranh dành trong tôi cũng lắng lại.
Tôi chợt soi mình vào chính tôi thấy mình đẹp đẽ ở chỗ nào, xấu xa ở chỗ nào, yếu đuối hay mạnh mẽ… Khi nhận diện được hình hài mình một cách hoàn chỉnh, tôi biết tự động cân bằng lại cho hài hòa.
Cũng có khi tôi nghĩ mình cần hành động hoặc nói một lời nào đó để thỏa mãn những chịu đựng, làm dịu lại những vết thương lòng. Hoặc cũng có lúc tôi nghĩ đến sự trả thù, phải tàn bạo để chống lại những điều làm tổn hại đến con tim, đến sự yêu thương của một tâm hồn giản dị.
Nhưng rồi, tôi chỉ im lặng. Và sự im lặng ấy như thỏi nam trâm hút hết tất cả sự tức tối, bực dọc của tôi ra khỏi cơ thể mình.
Sống ở một nơi tấp nập và hầu như chẳng khi nào có được sự tĩnh mịch thật sự. Nhiều lúc quá bon chen mà đánh mất đi những giây phút trầm lặng quý giá.
Ngay lúc này, tôi cần sự im lặng đó biết bao. Giống như người đãi cát tìm vàng, thì tôi đãi sự im lặng từ những ồn ào cuộc sống. Khi đắm mình trong dòng sông yên lặng ấy, tôi trở nên tươi sáng hơn, và thấy mình đáng sống hơn.
Sự im lặng khiến cho cuộc sống của tôi trong vắt, nhẹ nhàng. Và khi tôi biết lắng nghe sự lặng im tôi không còn thấy sợ hãi một điều gì nữa. Ngay cả khi cái chết rình mò và chờ đón tôi ở phía trước.
Và tôi biết im lặng không có nghĩa là ngừng yêu thương, im lặng không có nghĩa là phó mặc cho dòng đời cuốn ta đi, mà im lặng để lắng nghe con tim đập những nhịp đập hạnh phúc.
Alone_0302 – KhonggianTre.com
Nguyễn Mai Hương @ 13:59 18/06/2011
Số lượt xem: 2577
- Almie Rose (14/06/11)
- Lắng nghe và cảm nhận (14/06/11)
NGẮM HOA - THƯ GIÃN
DANH NGÔN MỖI NGÀY





im lặng không có nghĩa là ngừng yêu thương, im lặng không có nghĩa là phó mặc cho dòng đời cuốn ta đi, mà im lặng để lắng nghe con tim đập những nhịp đập hạnh phúc.